Truyện cho bé 4-5 tuổi nên chọn các câu chuyện cổ tích, ngụ ngôn ngắn gọn hoặc truyện Ehon kỹ năng sống để rèn luyện tư duy và đạo đức. Các chủ đề phổ biến gồm cổ tích Việt Nam, truyện giáo dục kỹ năng, và ngụ ngôn bài học cuộc sống. Cùng Sakura Schools khám phá 10 câu chuyện hay nhất dưới đây để đọc cho bé nhé!

Cách chọn truyện phù hợp cho trẻ 4-5 tuổi

Việc chọn truyện cho trẻ ở độ tuổi này cần sự tinh tế để bé vừa thích thú vừa tiếp thu được những bài học giá trị. Bố mẹ nên bỏ túi ngay những tiêu chí chọn lựa đơn giản nhưng cực kỳ hiệu quả sau đây.

10 truyện cho bé 4-5 tuổi hay, dễ kể và có ý nghĩa

Dưới đây là danh sách những câu chuyện được tuyển chọn kỹ lưỡng, phù hợp nhất với tâm lý và nhận thức của trẻ mầm non. Bố mẹ hãy tham khảo để kể cho bé nghe mỗi ngày nhé.

1. Truyện Thỏ con không vâng lời

Một hôm thỏ mẹ đi chợ, dặn thỏ con:

Thỏ con của mẹ, con ở nhà chớ đi chơi xa con nhé!

Vâng ạ, con ở nhà con không đi chơi xa đâu mẹ ạ!

Thỏ mẹ vừa đi khỏi cổng thì bạn bươm bướm bay đến. Bươm bướm gọi rủ thỏ con đi chơi

Thỏ con trả lời: không đâu, mẹ tớ dặn ở nhà không được đi chơi xa.

Một lúc sau, bươm bướm lại đến và gọi Thỏ: Bạn thỏ con ơi! Ra ngoài kia chơi đi! Ở đấy có cỏ này, có hoa này. Thích lắm, thích lắm! Thỏ con ở nhà một mình buồn quá. Thế rồi thỏ con liền chạy theo bươm bướm. Mải chơi, Thỏ con quên mất đường về nhà. Sợ quá, thỏ con ngồi khóc. Hu hu hu! Mẹ ơi. Mẹ ơi. Vừa lúc đó có một bác gấu đi qua, thấy thỏ con khóc, bác gấu hỏi:

– Cháu thỏ!. Làm sao cháu khóc đấy?

– Thỏ quệt nước mắt và trả lời bác gấu: Bác gấu ơi! Mẹ cháu dặn cháu ở nhà cháu lại đi chơi xa, bây giờ cháu không biết lối về nhà. Hu hu.

Bác gấu ân cần xoa đầu thỏ và nói – Nín đi bác sẽ đưa cháu về nhà với mẹ.

Nói rồi bác gấu dắt tay thỏ con về nhà. Về đến nhà thỏ mẹ chạy ra ôm chầm lấy thỏ con

Thỏ con nói với mẹ:

– Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ, mẹ dặn con ở nhà không được đi chơi xa, thế mà con lại đi chơi xa vậy, con xin lỗi mẹ.

Thỏ mẹ xoa đầu thỏ con và nói:

-Con biết lỗi là được rồi, lần sau con nên nghe lời mẹ nhé.

Nói rồi thỏ mẹ và thỏ con quay sang cảm ơn bác gấu.

Sáng tác: Đỗ Thị Quyến

Truyện Thỏ con không vâng lời
Truyện Thỏ con không vâng lời

2. Truyện Dê con nhanh trí

Trong ngôi nhà kia có Dê mẹ và một chú Dê con. Một hôm trước khi đi ra đồng ăn cỏ, Dê mẹ dặn con:

– Con ở nhà cho ngoan! Mẹ ra đồng ăn một ít cỏ tươi để có nhiều sữa ngọt cho con bú. Ai gọi cửa cũng đừng mở nhé! Nếu không, thì con Sói vào ăn thịt con đấy!

     Dê con vâng lời mẹ và hỏi thêm:

– Thế mẹ về thì làm thế nào con biết mà mở cửa!

     Dê mẹ khen con thông minh và dặn con:

– Lúc nào mẹ về, mẹ gọi cửa thỉ mẹ sẽ nòi: “Con chó Sói hung ác, đuổi cổ nó đi”, thế là con mở cửa cho mẹ!

     Nhưng con chó Sói hung ác nấp ở gần đó nó đã nghe Dê mẹ dặn Dê con như thế rồi. Dê mẹ vừa đi khuất, con Sói hung ác đã chạy lại gần cửa: “Cạch, cạch cạch! Con chó Sói hung ác, đuổi cổ nó đi”.

     Dê con ở trong nhà, nghe tiếng gõ cửa vội vàng chạy ra. Nghe đúng câu mẹ dặn, nó định mở cửa, nhưng sao nó thấy tiếng gọi lại ồm ồm chứ không phải tiếng mẹ. Dê con bèn nghĩ ra một kế và bảo:

– Mẹ đấy ư? Sao hôm nay tiếng mẹ lại ồm ồm thế?

     Con chó Sói sợ bị lộ nhưng nó vẫn khôn ngoan trả lời:

– Mẹ ra ngoài đồng bị cảm gió nên bị khản giọng đấy!

Dê con vẫn còn ngại:

– Mọi lần mẹ về vẫn thò chân vào khe cửa cơ mà! Chân mẹ thon thon, con nhìn thấy là biết ngay!

     Con Sói lại tìm cách chống chế:

– Mẹ giẫm phải gai, chân sưng vù lên, thò vào khe cửa không vừa nữa. Con mở cửa cho mẹ vào!

     Dê con cúi sát xuống đất nhìn qua khe cửa. Nó thấy bàn chân lem luốt, đen sì. Nó bảo Sói:

– Thôi anh Sói ơi! Chính anh rồi! Anh cút đi kẻo mẹ tôi về húc cho anh vỡ bụng ra đấy! Chân anh đen sì thế kia kìa! Ai còn lạ gì nữa!

     Bị lộ, con Sói vội vàng bỏ đi. Nhưng nó vẫn nghi cách để lừa Dê con. Nó chạy ngay đến cửa hàng bánh. Chờ lúc người làm bánh đi vắng, nó vội cho chân vào thùng bột, bột dính đến đầu gối. Xong xuôi, nó chạy vội về gọi Dê con:
– Cạch, cạch, cạch! Con chó Sói hung ác đuổi cổ nó đi!

     Dê con vội ngó qua khe cửa, lần này nó thấy rõ ràng bốn chân trắng. Thôi đúng là mẹ nó đã về! Nhưng cái mũi thính của nó lại ngửi thấy mùi gì hôi hôi chứ không phải thơm mùi sữa như mẹ nó. Dê con ngần ngại, khe khẽ bắc ghế trèo lên nghếch cổ nhìn qua khe tường ra ngoài. Nó thấy hai cái tai lem luốt và nhọn hoắt. Thôi đúng là chó Sói rồi, Dê con gọi chó Sói và bảo:

– Tai anh đen và nhọn, chẳng giống tai mẹ tôi đâu. Anh Sói hung ác ơi, cút ngay đi kẻo mẹ tôi về lại húc cho anh vỡ bụng đấy! Sừng mẹ tôi nhọn lắm!

     Con chó Sói bị lộ vội vàng bỏ chạy. Nó cố hết sức tìm cách giấu đôi tai lem luốt và nhọn hoắt mà không được. Nó chưa dám trở lại thì Dê mẹ đã về gõ cửa: “Cạch, cạch, cạch! Con chó Sói hung ác, đuổi cổ nó đí”.
Dê con nghe đúng tiếng mẹ. Nó cuối nhìn qua khe cửa, đúng là chân mẹ. Nó trèo lên nhìn qua khe cửa, đúng là tai mẹ. Nó mở ngay cửa cho mẹ vào. Nó kể chuyện con Sói đến lừa cho Dê mẹ nghe. Dê mẹ ôm con vào lòng, khen con giỏi và cam đảm.

     Dê mẹ cho con bú một bữa sữa thơm và ngọt

sưu tầm.

Truyện Dê con nhanh trí
Truyện Dê con nhanh trí

3. Truyện Cây táo thần

Ngày xưa, một cây táo thần mọc trong khu vườn ở ngoại ô thành phố nên trở thành nơi vui chơi của các em nhỏ. Ngày nọ, một cậu bé xuất hiện và tuyên bố rằng cây táo là sở hữu của mình và yêu cầu các bạn nhỏ rời đi.

Cây táo biết về việc đó liền làm phép lạ, khiến cậu bé ngủ thiếp đi và mơ thấy một hốc lớn trên thân cây. Trong giấc mơ, cậu bé rất đói, nhưng mọi nỗ lực hái táo đều thất bại. Mỗi quả táo rụng đều rơi vào hốc cây nên cậu liền òa khóc. Lúc này, hốc cây mới cất tiếng hỏi han: “Tại sao cháu khóc?”

Cậu bé vừa mếu máo vừa trả lời:

– Ông ích kỷ quá. Ông ăn hết táo mà không cho cháu một quả nào. Cháu đói lắm rồi, ông biết không?”

Hốc cây cười hiền hòa và nói cho cậu bé biết về sự ích kỷ khi đuổi hết các bạn nhỏ trước đó, giống như việc cây không chia sẻ táo cho cậu. Nghe xong, cậu bé liền nhận ra lỗi lầm và hối hận sâu sắc. Sau khi tỉnh giấc, nhận ra bài học trong giấc mơ nên cậu bé quyết định sửa sai. Cậu bé gọi các các bạn nhỏ quay lại, xin lỗi và cùng nhau chia sẻ chỗ vui chơi mát mẻ này.

Ý nghĩa: Mẩu truyện tranh cho bé “Cây táo thần” dạy bé rằng chỉ khi biết chia sẻ những thứ mình có với mọi người thì mới nhận được niềm vui và hạnh phúc thực sự.

sưu tầm.

Truyện Cây táo thần
Truyện Cây táo thần

4. Truyện Ba chú heo con

Ngày xửa ngày xưa, ở một làng nọ có một bà heo mẹ sinh được ba chú heo con. Ba chú đều hay ăn chóng lớn và chẳng mấy chốc đã trở thành những chú heo to lớn, khỏe mạnh. Thấy vậy, heo mẹ liền bảo các con ra ngoài tự xây dựng ngôi nhà của mình và không quên dặn dò chúng phải dựng nhà thật kiên cố để đề phòng chó sói vào nhà ăn thịt.

Ba anh em vui vẻ lên đường. Đi được một lúc, chúng gặp một bác nông dân đang vác một bó rơm to. Heo anh cả reo lên: “Nhà của mình đây chứ đâu.” Nói rồi chú xin bác nông dân bó rơm để làm nhà. Chú làm loáng cái đã xong, liền chui vào nhà và đánh một giấc ngon lành.

Heo anh hai và heo út cho rằng ngôi nhà bằng rơm chưa đủ kiên cố nên tiếp tục đi. Chúng gặp một bác tiều phu. Heo anh hai vui mừng nói: “Nhà bằng gỗ thì kiên cố phải biết.” Nói rồi, chú ta xin bác tiều phu bó củi và chẳng mất mấy thời gian đã dựng xong ngôi nhà. Rồi cũng giống như heo anh cả, chú ta yên tâm chui vào nhà nằm khểnh nghỉ ngơi.

Heo út vẫn cho rằng ngôi nhà gỗ chưa đủ kiên cố. Vì vậy, chú tiếp tục đi và gặp một bác thợ xây. Chú xin bác vôi vữa, gạch đá rồi cặm cụi, hì hục xây ngôi nhà đến tận sẩm tối mới xong. Ngôi nhà vô cùng vững chắc. Chú vui vẻ vào nhà nấu bữa tối, ăn uống thỏa thuê rồi lên giường nghỉ ngơi.

Đêm hôm đó, con sói già đói khát mò ra khỏi rừng đến khu vực ba chú heo con làm nhà. Đầu tiên nó đến nhà heo anh cả và cất lời lừa bịp, dụ dỗ chú ta đi ra ngoài để ăn thịt nhưng không thành công. Nó tức tối đi quanh dò xét và nhận ra ngôi nhà rơm rất ọp ẹp. Thế là, nó liền kéo đổ cả ngôi nhà. May mắn thay, heo anh cả nhanh chân chạy được đến nhà heo anh hai. Sói liền đến ngôi nhà của heo anh hai và câu chuyện cũng diễn ra tương tự như vậy.

Cuối cùng, sói đến nhà của heo út. Nó hết dùng lời ngon tiếng ngọt để dụ dỗ ba chú heo con lại dốc sức để phá ngôi nhà nhưng đều thất bại. Nó đăm chiêu suy nghĩ rồi nghĩ ra cách leo ống khói vào nhà. Nghe tiếng động trên ống khói, heo anh cả và heo anh hai lo lắng không thôi. Nhưng heo út lại ung dung cười nói: “Các anh đừng lo, em có kế này.” Nói rồi chú đặt một nồi nước to trên bếp và giục hai anh thêm củi vào lò để đun sôi nước. Một lát sau, con sói vừa chui ra khỏi ống khói thì rơi thẳng vào nồi nước sôi. Thế là hết đời con sói già gian ác.

sưu tầm.

5. Truyện Rùa và Thỏ

Ngày xưa, có một con thỏ đi tới một cái ao để uống nước. Tình cờ nó trông thấy một con rùa đang chậm chạp đi tới. Thỏ liền lên tiếng chế nhạo Rùa. Rùa cảm thấy bị làm nhục và thách Thỏ chạy đua.

Thỏ cười mỉa và chấp nhận cuộc đua. Sáng hôm sau, cả hai cùng gặp nhau ở điểm khởi hành và cuộc đua bắt đầu. Như dễ thấy, Thỏ vượt xa rùa về phía trước.

Sau khi phóng được nửa đường, Thỏ bắt đầu cảm thấy buồn chán. Thấy Rùa còn khá xa phía sau, Thỏ nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi một chút. Rồi thỏ dừng lại và tìm ăn những ngọn cỏ xanh non bên đường. Sau khi no bụng, Thỏ cảm thấy buồn ngủ. Thỏ bèn tìm một bụi cây có bóng mát và đặt mình xuống ngủ.

Trong khi đó, Rùa vẫn tiếp tục bước từng bước chậm chạp và một lúc sau thì vượt qua Thỏ đang ngủ say. Cuối cùng Rùa đã đi đến đích trước Thỏ và thắng cuộc đua.

Khi thỏ thức dậy thì đã khá trễ. Nó sợ rằng Rùa có thể đã qua mặt. Vì vậy, Thỏ lấy hết sức phóng thật nhanh, nhưng phải thất vọng khi thấy đối thủ đã có mặt ở đích như một kẻ chiến thắng.

sưu tầm.

Truyện Rùa và Thỏ
Truyện Rùa và Thỏ

6. Truyện Cáo, Thỏ và Gà trống

        Ngày xửa ngày xưa trong khu rừng nọ có một con Cáo và một con Thỏ. Cáo có một ngôi nhà bằng băng, còn Thỏ có một ngôi nhà bằng gỗ. Mùa xuân đến, nhà Cáo tan ra thành nước, còn nhà Thỏ vẫn nguyên vẹn. Cáo xin sang nhà Thỏ sưởi nhờ rồi đuổi luôn Thỏ ra ngoài. Thỏ vừa đi vừa khóc. Một lát sau Thỏ gặp bầy Chó.

Bầy Chó hỏi Thỏ: Tại sao Thỏ khóc?

– Làm sao mà tôi không khóc được? Tôi có một ngôi nhà bằng gỗ, còn Cáo có một ngôi nhà bằng băng. Mùa xuân đến nhà Cáo tan ra thành nước, Cáo xin sang nhà tôi sưởi nhờ rồi đuổi luôn tôi ra khỏi nhà. Hu, hu…

– Thỏ ơi , đừng khóc nữa.Chúng ta sẽ đuổi được Cáo đi, bầy Chó cùng Thỏ đi về nhà Thỏ. Bầy Chó nói: Gâu! Gâu! Gâu! Cáo trả nhà cho Thỏ ngay đi! 

Cáo ngồi trên bệ lò sưởi nói vọng ra:

– Bầy chó đi ngay đi, không ta ra xé xác bây giờ!

Bầy Chó sợ quá chạy mất. Thỏ ngồi dưới bụi cây và khóc. Một Bác Gấu đi qua,

Bác Gấu hỏi:  Tại sao Thỏ khóc?

– Cháu có một ngồi nhà bằng gỗ, còn Cáo có một ngôi nhà bằng băng. Mùa xuân đến, nhà Cáo tan ra thành nước, Cáo xin sang nhà cháu xin sưởi nhờ rồi đuổi luôn cháu ra khỏi nhà. Huuuu

– Thỏ ơi đừng khóc nữa? Gấu nói – Bác sẽ đuổi được Cáo đi! 

– Không! Bác Gấu ơi, Bác không đuổi được đâu. Chó đuổi mãi không được thì bác đuổi làm sao?

– Ðuổi được chứ! Gấu nói giọng cương quyết. Gấu và Thỏ về đến nhà Thỏ, Gấu gầm lên : 

– Cáo trả nhà cho thỏ ngay!

Cáo ngồi trên bệ lò sưởi nói vọng ra: 

– Bác Gấu đi ngay đi, không ta ra xé xác bây giờ!

Gấu sợ quá chạy mất. Thỏ lại ngồi dưới bụi cây và khóc. Một con gà trống mào đỏ đi qua, vai vác một cái hái. Gà trống thấy Thỏ khóc, bèn hỏi:

– Tại sao Thỏ khóc?

– Cáo xin sang nhà tôi sưởi nhờ rồi đuổi luôn tôi ra khỏi nhà. Hu, hu, hu…

– Ta về nhà đi, tôi sẽ đuổi được Cáo.

– Không! Anh không đuổi được đâu. Chó đuổi mãi không được, Gấu đuổi mãi không được thì anh đuổi làm sao được!

– Thế mà tôi đuổi được đấy, nào đi!

Gà trống và Thỏ cùng về nhà Thỏ. Gà trống cất tiếng hát:Cúc cù cu, Ta vác hái trên vai

Ði tìm cáo gian ác, Cáo ở đâu ra ngay !

Cáo sợ quá bảo: Tôi đang mặc quần áo.

Gà trống lại hát: Cúc cù cu……. ra ngay!

Cáo nói: Cho..cho tôi mặc áo bông đã!

Lần này thì gà quát lên: Cúc cù cu…..ra ngay!

Cáo từ trong nhà gỗ nhảy vọt ra, chạy biến vào rừng. Từ đó, Thỏ lại được sống trong ngôi nhà của mình. Và Gà trống trở thành bạn thân thiết của Thỏ.

Nguồn tin: MN Hoa Sen

Truyện Cáo, Thỏ và Gà trống
Truyện Cáo, Thỏ và Gà trống

7. Truyện Cô bé quàng khăn đỏ

Ngày xửa, ngày xưa, có một cô bé thường hay quàng chiếc khăn màu đỏ, vì vậy, mọi người gọi cô là cô bé quàng khăn đỏ. Một hôm, mẹ cô bảo cô mang bánh sang biếu bà ngoại. Trước khi đi, mẹ cô dặn:

– Con đi thì đi đường thẳng, đừng đi đường vòng qua rừng mà chó sói ăn thịt con đấy. Trên đường đi, cô thấy đường vòng qua rừng có nhiều hoa, nhiều bướm, không nghe lời mẹ dặn, cô tung tăng đi theo đường đó. Đi được một quãng thì gặp Sóc, Sóc nhắc:

– Cô bé quàng khăn đỏ ơi, lúc nãy tôi nghe mẹ cô dặn đi đường thẳng, đừng đi đường vòng cơ mà. Sao cô lại đi đường này?

Cô bé không trả lời Sóc. Cô cứ đi theo đường vòng qua rừng. Vừa đi, cô vừa hái hoa, bắt bướm.Vào đến cửa rừng thì cô gặp chó sói. Con chó sói rất to đến trước mặt cô. Nó cất giọng ồm ồm hỏi:

– Này, cô bé đi đâu thế?

Nghe chó sói hỏi, cô bé quàng khăn đỏ sợ lắm, nhưng cũng đành bạo dạn trả lời:

– Tôi đi sang nhà bà ngoại tôi.

Nghe cô bé nói đi sang bà ngoại, chó sói nghĩ bụng: À, thì ra nó lại còn có bà ngoại nữa, thế thì mình phải ăn thịt cả hai bà cháu. Nghĩ vậy nên chó sói lại hỏi:

– Nhà bà ngoại cô ở đâu?

– Ở bên kia khu rừng. Cái nhà có ống khói đấy, cứ đẩy cửa là vào được ngay.

Nghe xong, chó sói bỏ cô bé quàng khăn đỏ ở đấy rồi chạy một mạch đến nhà bà ngoại cô bé. Nó đẩy cửa vào vồ lấy bà cụ rồi nuốt chửng ngay vào bụng. Xong xuôi, nó lên giường nằm đắp chăn giả là bà ngoại ốm.

Lúc cô bé quàng khăn đỏ đến, cô thấy chó sói đắp chăn nằm trên giường, cô tưởng “bà ngoại” bị ốm thật, cô hỏi:

– Bà ơi! Bà ốm đã lâu chưa?

Sói không đáp giả vờ rên hừ… hừ…

– Bà ơi, mẹ cháu bảo mang bánh sang biếu bà.

– Thế à, thế thì bà cám ơn cháu và mẹ cháu. Cháu ngoan quá.Cháu lại đây với bà.

Cô bé quàng khăn đỏ chạy ngay đến cạnh giường, nhưng cô ngạc nhiên lùi lại hỏi;

– Bà ơi! Sao hôm nay tai bà dài thế?

– Tai bà dài để bà nghe cháu nói được rõ hơn Chó sói đáp

– Thế còn mắt bà, sao hôm nay mắt bà to thế?

– Mắt bà to để bà nhìn cháu được rõ hơn.

Chưa tin, cô bé quàng khăn đỏ lại hỏi:

– Thế còn mồm bà, sao hôm nay mồm bà to thế?

– Mồm bà to để bà ăn thịt cháu đấy.

Nói xong, sói nhổm dậy định vồ lấy cô bé. May sao, lúc đó bác hàng xóm chạy sang thấy thế, sẵn cái búa trong tay, bác liền phang ngay vào đầu Sói một cái. Con Sói gian ác vỡ sọ chết ngay. Bác hàng xóm liền lấy dao mổ bụng chó Sói và kịp thời cứu được bà.Thế là cả hai bà cháu đều không việc gì.

Từ dạo ấy, cô bé quàng khăn đỏ không bao giờ dám làm sai lời mẹ dặn. 

sưu tầm.

Truyện Cô bé quàng khăn đỏ
Truyện Cô bé quàng khăn đỏ

8. Truyện Sự tích cây vú sữa

Ngày xưa, có một cậu bé được mẹ cưng chiều nên rất nghịch và ham chơi. Một lần, bị mẹ mắng, cậu vùng vằng bỏ đi. Cậu la cà khắp nơi, mẹ cậu ở nhà không biết cậu ở đâu nên buồn lắm. Ngày ngày mẹ ngồi trên bậc cửa ngóng cậu về. Một thời gian trôi qua mà cậu vẫn không về. Ví quá đau buồn và kiệt sức, mẹ cậu gục xuống. Không biết cậu đã đi bao lâu. Một hôm, vừa đói vừa rét, lại bị trẻ lớn hơn đánh, cậu mới nhớ đến mẹ.
-“Phải rồi, khi mình đói, mẹ vẫn cho mình ăn, khi mình bị đứa khác bắt nạt, mẹ vẫn bênh mình, về với mẹ thôi”.

Cậu liền tìm đường về nhà. Ở nhà, cảnh vật vẫn như xưa, nhưng không thấy mẹ đâu. Cậu khản tiếng gọi mẹ:

– Mẹ ơi, mẹ đi đâu rồi, con đói quá ! – Cậu bé gục xuống, rồi ôm một cây xanh trong vườn mà khóc.

Kỳ lạ thay, cây xanh bỗng run rẩy. Từ các cành lá, những đài hoa bé tí trổ ra, nở trắng như mây. Hoa tàn, quả xuất hiện, lớn nhanh, da căng mịn, xanh óng ánh. Cây nghiêng cành, một quả to rơi vào tay cậu bé.

Cậu bé cắn một miếng thật to. Chát quá

Quả thứ hai rơi xuống. Cậu lột vỏ, cắn vào hạt quả. Cứng quá.

Quả thứ ba rơi xuống. Cậu khẽ bóp quanh quanh quả, lớp vỏ mềm dần rồi khẽ nứt ra một kẽ nhỏ. Một dòng sữa trắng sóng sánh trào ra, ngọt thơm như sữa mẹ.

Cậu bé ghé môi hứng lấy dòng sữa ngọt ngào, thơm ngon như sữa mẹ.

Cây rung rinh cành lá, thì thào :

“Ăn trái ba lần mới biết trái ngon. Con có lớn khôn mới hay lòng mẹ”.

Cậu oà lên khóc. Mẹ đã không còn nữa. Cậu nhìn lên tán lá, lá một mặt xanh bóng, mặt kia đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ con. Cậu ôm lấy thân cây mà khóc, thân cây xù xì, thô ráp như đôi bàn tay làm lụng của mẹ. Nước mắt cậu rơi xuống gốc cây, Cây xòa cành ôm cậu, rung rinh cành lá như tay mẹ âu yếm vỗ về.

Cậu kể cho mọi người nghe chuyện về người mẹ và nỗi ân hận của mình…

Trái cây thơm ngon ở vườn nhà cậu, ai cũng thích. Họ đem về gieo trồng khắp nơi và đặt tên là Cây Vú Sữa.

Sưu tầm

Truyện Sự tích cây vú sữa
Truyện Sự tích cây vú sữa

9. Truyện Nhổ củ cải

Ngày xưa, có hai ông bà già và một cô cháu gái sống yên vui trong một ngôi nhà nhỏ. Trong nhà có cả chó, mèo con và chuột nhắt nữa.

Một hôm, ông già mang về một cây củ cải nhỏ và trồng trong vườn. Ngày ngày, ông tưới nước, bắt sâu, nhổ cỏ cho cây. Nhờ được ông chăm chút, cây cải lớn nhanh lạ thường. Đến ngày thu hoạch, ông già ra nhổ củ cải.

Nhổ cải lên

Nhổ cải lên

Ái chà chà, ái chà chà,

Nhổ mãi nhổ mãi mà ko được.

Củ cải bướng bỉnh vẫn bám chặt vào đất. Ông già liền gọi bà già:

– Bà nó ơi! Mau tới đây giúp tôi nhổ củ cải lên! Bà già chạy ra túm áo ông già, ông già nắm cây cải. Cả hai cùng cố hết sức nhổ củ cải:

Nhổ cải lên

Nhổ cải lên

Ái chà chà, ái chà chà,

Nhổ mãi nhổ mãi mà ko được

Nhưng củ cải chẳng may may nhúc nhích

Bà già liền gọi cô cháu gái:

– Cháu gái ơi! Mau lại đây giúp ông bà nhổ củ cải lên!

Cháu gái chạy ra túm áo bà, bà túm áo ông, ông nắm cây cải. Cả ba người cùng gắm sức nhổ củ cải:

Nhổ cải lên

Nhổ cải lên

Nhổ mãi nhổ mãi mà ko được.

Củ cải vẫn trơ trơ.

Cháu gái gọi chó con

– Chó con ơi! Mau lại đây giúp ông bà nhổ củ cải lên!

Chó con chạy ra cắn đuôi tóc cô cháu gái, cháu túm áo bà, bà túm áo ông, ông nắm cây cải. Cả ba người và chó con cùng nhau kéo mãi.

Nhổ cải lên

Nhổ cải lên

Nhổ mãi nhổ mãi mà ko được.

Chó con lại gọi mèo con:

– Mèo con ơi! Mau lại đây giúp ông bà nhổ củ cải lên nào.

Mèo con chạy ra, cắn đuôi chó con rồi cả nhà ra sức kéo củ cải.

Nhổ cải lên

Nhổ cải lên

Nhổ mãi nhổ mãi mà củ cải vẫn đứng ì ra

Mèo con lại gọi tiếp chuột nhắt nữa.

Chuột con túm đuôi mèo con, mèo con cắn đuôi chó con, chó con cắn tóc cô cháu gái, cô cháu gái túm áo bà, bà túm áo ông, ông nắm cây cải

Nhổ cải lên

Nhổ cải lên

Ái chà chà, ái chà chà,

Nhổ mãi nhổ mãi mà …..lên được rồi.

Ông già, bà già, cháu gái cùng chó con, mèo con và chuột nhắt vui sướng nhảy múa quanh củ cải khổng lồ.

sưu tầm.

Truyện Nhổ củ cải
Truyện Nhổ củ cải

10. Truyện Chú vịt xám

Vịt mẹ dẫn Vịt con đi chơi. Trước khi đi, Vịt mẹ dặn:

– Các con phải đi theo mẹ, theo đàn, không được tách ra đi một mình mà con cáo ăn thịt đấy ! 

Đàn Vịt con vâng dạ rối rít.

Vừa ra khỏi cổng làng, chú Vịt Xám đã quên ngay lời mẹ dặn. Chú lẻn đi chơi một mình, lang thang hết nơi này đến nơi khác. Cuối cùng chú đến một cái ao có rất nhiều tôm cá. Đứng trên bờ nhìn xuống, chú thấy từng đàn cá, tôm bơi lội tung tăng dưới nước, thỉnh thoảng một con tôm cong mình nhảy tanh tách. 

Thích quá, chú nhảy xuống mò lấy, mò để. Lúc ăn đã gần no, chú mới nhìn lên chẳng thấy Vịt mẹ đâu cả. Hoảng sơ, chú nhảy lên bờ gọi mẹ ầm ĩ : “Vít… vít… vít”. Gần đấy có một con cáo đang ngủ, nghe tiếng Vịt kêu, Cáo liền nhỏm dậy. 

Nó lẩm bẩm 

– Chà thịt vịt con ăn ngon lắm đấy ! Hôm nay mình sẽ được một bữa thịt vịt thật là ngon.

Nói rồi Cáo đi nhanh ra phía bờ ao. Khi Cáo vừa ra đến nơi thì cũng là lúc Vịt mẹ tìm thấy Vịt Xám. Trông thấy Cáo, Vịt mẹ vội dẫn Vịt Xám nhảy tùm xuống ao. Thế là Vịt Xám thoát chết. 

Từ đấy Vịt Xám không bao giờ dám làm sai lời mẹ dặn. 

sưu tầm.

Truyện Chú vịt xám
Truyện Chú vịt xám

Cách kể chuyện cho trẻ 4-5 tuổi dễ hiểu và hứng thú hơn

Có một câu chuyện hay là chưa đủ, cách truyền đạt của người kể mới là yếu tố quyết định sự hào hứng của trẻ. Hãy áp dụng ngay những bí quyết tương tác dưới đây để giờ kể chuyện thêm sinh động.

Bố mẹ nên thay đổi giọng kể linh hoạt, phù hợp với tính cách từng nhân vật. Trong lúc kể, hãy dừng lại để hỏi tương tác: “Theo con, bạn ấy nên làm gì?” hoặc cho bé đoán tiếp diễn biến. 

Khi kết thúc, hãy đặt một câu hỏi mở về bài học. Không nên ép bé nhớ toàn bộ chi tiết, chỉ cần hiểu thông điệp chính là đủ. Bố mẹ cũng có thể cho bé vẽ lại nhân vật hoặc tự kể lại truyện bằng lời của chính mình.

Lưu ý khi chọn truyện kể cho trẻ 4-5 tuổi

Tâm hồn trẻ 4-5 tuổi rất phong phú nhưng cũng dễ bị ảnh hưởng bởi những nội dung không phù hợp. Vì vậy, khi chọn truyện, phụ huynh và giáo viên cần nắm rõ những nguyên tắc sau.

Câu hỏi thường gặp về truyện cho bé 4-5 tuổi?

Xoay quanh việc chọn sách và kể chuyện cho trẻ mầm non, rất nhiều bậc phụ huynh vẫn còn những băn khoăn nhất định. Dưới đây là giải đáp cho các thắc mắc phổ biến nhất.

Bé 4 tuổi nên nghe truyện dài bao lâu mỗi ngày?

Cha mẹ có thể đọc cho bé khoảng 10–15 phút mỗi ngày. Quan trọng nhất là duy trì thói quen này đều đặn và chọn độ dài truyện phù hợp với khả năng tập trung ngắn của trẻ.

Có nên kể truyện cổ tích cho trẻ 4-5 tuổi không?

Có, nhưng cha mẹ nên chọn lọc các phiên bản được biên tập nhẹ nhàng, ngắn gọn, cắt bỏ các chi tiết đáng sợ và tập trung chủ yếu vào những bài học tích cực, tươi sáng.

Trẻ 4-5 tuổi thích nghe đi nghe lại một truyện có sao không?

Hoàn toàn không sao. Việc nghe lặp lại giúp trẻ ghi nhớ từ vựng tốt hơn, hiểu sâu về tính cách nhân vật và giúp bé tự tin kể lại câu chuyện bằng chính lời của mình.

Nên chọn truyện tranh hay truyện chữ cho bé 4-5 tuổi?

Độ tuổi này nên ưu tiên truyện tranh có phần chữ ngắn gọn. Hình ảnh sẽ giúp bé dễ dàng hiểu nội dung, trong khi phần chữ giúp bé bước đầu làm quen với mặt chữ và ngôn ngữ viết.

Có nên cho trẻ nghe truyện trên điện thoại không?

Có thể dùng thỉnh thoảng khi cần thiết, nhưng cha mẹ vẫn nên ưu tiên việc đọc sách trực tiếp cho bé. Khi đọc cùng con, trẻ sẽ được tương tác, đặt câu hỏi và cảm nhận được sự gắn kết tình cảm với người lớn.

Lời kết

Việc lựa chọn truyện cho bé 4-5 tuổi phù hợp không chỉ giúp con giải trí mà còn phát triển tư duy, ngôn ngữ và đạo đức. Bố mẹ hãy dành thời gian mỗi ngày để cùng con đọc sách, tạo ra những kỷ niệm tuổi thơ thật đẹp nhé!

Leave a Reply

Cha mẹ cần tư vấn thêm?

Chính sách tài chính, Chương trình học & School Tour, ...

Check | Form đăng ký tư vấn trang chủ (new)

  • This field is for validation purposes and should be left unchanged.
  • * Họ và tên cha/mẹ
  • * Số điện thoại
  • Email
  • * Cơ sở quan tâm